MÙA THƯỜNG NIÊN

NĂM I

Thứ NămTuần XVI

Thánh Birgitta, nữ tu

Bài Đọc I: (Năm I) Xh 19, 1-2. 9-11. 16-20b

"Chúa ngự xuống trên núi Sinai trước mặt toàn dân".

Bài trích sách Xuất Hành.

Trong ngày ấy, vào tháng thứ ba, sau khi dân Israel ra khỏi xứ Ai-cập, họ đến núi Sinai. Họ rời bỏ đất Raphiđim, đi đến hoang địa Sinai, đóng trại tại đây, và dựng nhà xếp ở miền núi. Và Chúa phán cùng Môsê rằng: "Ngay bây giờ Ta đến cùng ngươi trong đám mây dày đặc, để dân chúng nghe Ta nói với ngươi và tín nhiệm ngươi mãi mãi". Vậy Môsê trình lên Chúa những lời dân chúng đã nói, và Chúa phán cùng ông rằng: "Ngươi hãy đến cùng dân chúng, thánh hoá họ hôm nay và ngày mai, chúng phải giặt áo sạch sẽ và ngày thứ ba phải sẵn sàng. Vì trong ngày thứ ba, Chúa sẽ ngự xuống trên núi Sinai trước mặt toàn dân".

Sáng sớm ngày thứ ba, có sấm chớp, và một đám mây dầy đặc bao phủ khắp núi, rồi tiếng kèn vang lên khiến dân chúng trong trại phải kinh sợ. Bấy giờ Môsê dẫn dân chúng ra ngoài trại đứng dưới chân núi nghinh đón Thiên Chúa. Cả núi Sinai đều bốc khói, vì Chúa ngự xuống trên núi trong ngọn lửa, từ trên ngọn núi, khói bốc lên như từ hoả lò, và núi rung chuyển dữ dội. Tiếng kèn thổi mạnh lên dần dần và vang dội thật xa. Môsê thân thưa, và Chúa đáp lại bằng những tiếng sấm sét.

Chúa ngự xuống trên ngọn núi Sinai, và gọi Môsê lên đỉnh núi.

Đó là lời Chúa.

 

Đáp Ca: Đn 3, 52. 53. 54. 55. 56

Đáp: Chúa đáng ca ngợi và tôn vinh muôn đời (c. 52b).

Xướng: 1) Lạy Chúa là Thiên Chúa cha ông chúng con, Chúa đáng chúc tụng, đáng ca ngợi, tôn vinh và tán tụng muôn đời. Chúc tụng thánh danh vinh quang Chúa, đáng ca ngợi, tôn vinh và tán tụng muôn đời. - Đáp.

2) Chúa đáng chúc tụng trong đền thánh vinh quang Chúa, đáng ca ngợi và tôn vinh muôn đời. - Đáp.

3) Chúc tụng Chúa ngự trên ngai vương quyền Chúa, đáng ca ngợi và tôn vinh muôn đời. - Đáp.

4) Chúc tụng Chúa, Đấng nhìn thấu vực thẳm và ngự trên các Thần Vệ Binh, đáng ca ngợi và tôn vinh muôn đời. - Đáp.

5) Chúc tụng Chúa ngự trên bầu trời, đáng ca ngợi và tôn vinh muôn đời. - Đáp.

 

Alleluia: Ga 15, 15b

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết". - Alleluia.

 

Phúc Âm: Mt 13, 10-17

"Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, các môn đệ đến gần thưa Chúa Giêsu rằng: "Tại sao Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ?" Người đáp lại: "Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết. Vì ai đã có, thì ban thêm cho họ được dư dật; còn kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi. Bởi thế, Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe và không hiểu chi hết. Thế mới ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói về họ rằng: "Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì. Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai, và nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, và lòng chúng hiểu được mà hối cải, và Ta lại chữa chúng cho lành".

"Phần các con, phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo các con: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe".

Đó là lời Chúa.

 

Suy Niệm:

Lời sấm của Isaia làm chúng ta khó hiểu. Tại sao lắng nghe mà không hiểu? Trố mắt nhìn mà chẳng thấy? Phải chăng Thiên Chúa không muốn chúng ta hiểu? Nếu tách lời sấm riêng ra, thì chúng ta có thể đặt vấn đề như vậy. Nhưng lời sấm này đặt trong mạch văn và trong toàn bộ Thánh Kinh chúng ta không thể cắt nghĩa như vậy.

Thiên Chúa luôn yêu thương và muốn cứu thoát chúng ta. Đức Giêsu được sai xuống trần gian chỉ vì mục đích đó. Thế nên, nếu con người không được ơn cứu độ không phải vì tại Thiên Chúa, nhưng vì tại con người bưng tai chẳng thèm nghe, bịt mắt không thèm nhìn mà thôi.

 

Cầu Nguyện:

Lạy Cha, chúng con hay sợ bị phán xét, sợ bị phát xuống hỏa ngục. Nhưng đúng hơn, chúng con phải biết sợ chính con người phản loạn của mình. Cha không bao giờ phạt chúng con. Nếu chúng con có bị bất hạnh, đó là vì chúng con đã tự chọn một số phận đen tối.

Xin Cha ban ơn giúp chúng con sửa lại con người chúng con cho thuần thục. Để chúng con biết chọn đúng - con đường hạnh phúc đích thực. Chúng con cầu xin nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.

Thánh Birgitta, nữ tu

Chúa Giêsu là lương thực đích thực

Trong Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu phó mình cho chúng ta để mở ra những con đường đem đến sự sống và làm dịu cơn đói trong chúng ta. Người hiến mình cho chúng ta như lòng chúng ta khao khát Người, tùy theo lòng mong ước của chúng ta, nhưng thật sự chúng ta có mong ước Người không? Một tấm bánh nhỏ xíu trong lòng bàn tay chúng ta: Quả là một sự nghèo nàn đáng kinh ngạc của Chúa Giêsu, và mầu nhiệm sự sống của Người hòa trộn với sự sống chúng ta! Đây là một quà tặng cho nhau giữa Thiên Chúa và con người, một sự thông hiệp khả dĩ và thực thụ trong cuộc đời cho đi và lãnh nhận. Từ Thứ Năm Tuần Thánh và từ cái chết của Chúa Giêsu trên Thập Giá vì yêu, Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta: "Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy", một ký ức luôn sống động và hiện tại.

Hiệp thông với bánh Thiên Chúa, nghĩa là làm một hành động tự do để đón nhận tình yêu, sự kính trọng, sự bình an và niềm vui mà chỉ Thiên Chúa mới có thể ban cho, nơi lòng bàn tay chúng ta, nơi cái nhìn sâu thẳm và nơi cuộc đời chúng ta.

Bánh của Thiên Chúa, chỉ đơn giản là một lời chào, một tiếng "vâng" đơn sơ như nói: "Con yêu Chúa". Nó thật đơn giản và quá đỗi vĩ đại! Nhưng chúng ta lại nhiều khi quá phức tạp..

Nt. Marie-David Giraud  

Supplément Pèlerin

  Trang Nhà            Suy niệm hằng ngày